Gioan, ông là ai ?
Tôi là một ngư phủ ở hồ Galilê, con ông Dêbêđê, người vùng Bếtsaiđa.

Tôi được Thầy Giêsu gọi khi đang vá lưới với cha trong thuyền (Mc 1, 20).

Tôi là người khá nóng tính, nên có lần đã bực bội và phản ứng mạnh mẽ

khi có người ngoài nhóm trừ quỷ nhân danh Thầy Giêsu (Mc 9, 38).

Cũng có lần tôi định xin lửa bởi trời xuống đốt cháy một làng Samaria

chỉ vì họ không đón tiếp Thầy trò chúng tôi (Lc 9, 54).

Thầy Giêsu gọi hai anh em tôi là con của thiên lôi cũng đúng (Mc 3, 17).

Ngoài ra chúng tôi cũng có nhiều tham vọng khi theo Thầy Giêsu.

Có lần chúng tôi xin Thầy cho hai anh em ngồi hai bên tả hữu (Mc 10, 37).

Tôi biết mình nhiều lần làm cho Thầy buồn,

nhưng Thầy vẫn chịu đựng và yêu mến tôi cách đặc biệt.

Thầy cho tôi được vào số các môn đệ thân tín (Mc 5, 37; 9, 2; 14, 33).

ga20_2-8

Gioan, ông là ai ?

Nếu bạn muốn thì tôi xin tự nhận

tôi là người môn đệ được Thầy Giêsu mến thương.

Dĩ nhiên Thầy thương mọi môn đệ,

nhưng tôi vẫn cảm được tình thương đặc biệt Thầy dành cho tôi.

Trong bữa ăn tối, khi Thầy rửa chân cho môn đệ, tôi dám tự hào,

có ai được diễm phúc nằm gần ngực Thầy như tôi (Ga 13, 23. 25; 21, 20).

Tôi đã sống trọn vẹn với Thầy trong những giờ phút vượt qua.

Tôi đã cùng Phêrô vào dinh thượng tế (Ga 18, 15),

và đứng gần bên thập giá của Thầy để đón lời trăng trối (19, 26-27).

Tôi đã nhìn thấy tận mắt mũi giáo đâm cạnh sườn Thầy

khiến máu và nước chảy ra (19, 35).

Tôi cũng là người hốt hoảng chạy đến mộ lúc sáng sớm

khi nghe Maria Mácđala báo tin mất xác Thầy (20, 2).

Nhưng khi đi vào trong mộ, thấy các băng vải quấn xác Thầy còn để đó,

và khăn che đầu được cuốn lại và xếp gọn một bên (20, 7),

tôi được ơn soi sáng để hiểu ngay Thầy đã sống lại (20, 8),

bởi vì tôi chợt nhớ lúc Ladarô được hoàn sinh ra khỏi mồ,

anh còn bị lúng túng trong mớ khăn và băng vải (Ga 11, 44).

Tôi đã thấy và đã tin Thầy của tôi được Thiên Chúa phục sinh,

giải thoát Thầy khỏi phiến đá che mộ và đồ liệm xác vướng víu.

Tôi đã tin dù lần ấy tôi chưa gặp Thầy.

Sau này có lần tôi gặp lại thầy ở Biển Hồ quen thuộc (Ga 21, 2. 7).

Qua một đêm trắng tay, chúng tôi đánh được một mẻ cá lớn bất ngờ,

tôi cũng được ơn nhận ra Thầy trước tiên, và nói với Phêrô: Chúa đó!

Thật ra, tôi cũng chẳng hơn gì anh Phêrô,

nhưng vì Chúa thương tôi, nên đôi khi tôi bén nhậy hơn anh ấy.

 

Gioan, ông là ai ?

Tôi là một ngư phủ vùng Galilê, ít học, ít suy nghĩ chuyện cao siêu.

Nhưng tôi biết mình được một ơn mà nhiều người thèm muốn.

Đó là ơn được sống cận kề với Thầy Giêsu.

Thầy là một mầu nhiệm mà tôi nào có hiểu ngay từ đầu khi ở bên Thầy.

Nhờ được sống lâu, nhờ suy niệm dưới ánh sáng của Thánh Thần,

tôi thấy mình dần dần được đưa vào mầu nhiệm sâu hun hút và lôi cuốn.

Từ từ tôi nhận ra Thầy là ai: Thầy quá lớn lao nhưng lại rất gần gũi.

Tôi tin Thầy là Con Một Thiên Chúa, là Ngôi Lời, mang thần tính như Cha,

nhưng Ngôi Lời ấy đã mang xác thịt yếu đuối như tôi (Ga 1, 14).

Ngài đã ở bên chúng tôi như một người thầy, một người bạn.

Không ai đã thấy Thiên Chúa vinh quang bao giờ,

nhưng chúng tôi đã có thể thấy tận mắt và chiêm ngưỡng (1 Ga 1,1),

và tay chúng tôi có thể chạm đến một Thiên Chúa bằng xương bằng thịt.

Hạnh phúc khôn tả này, tôi không thể giữ riêng cho mình.

Tôi muốn loan báo cho anh em để hiệp thông và chung vui (1 Ga 1, 3-4).

Tôi muốn làm chứng về mầu nhiệm và muốn viết ra thành sách (Ga 21, 24).

Xin mọi người biết cho rằng mọi điều được viết là xác thực.

 

Tôi đã không làm chứng bằng cái chết như anh Phêrô,

nhưng tôi làm chứng bằng lời tôi viết.

Dù ai có nói gì về tôi, có ca ngợi về sự biến đổi kỳ diệu nơi tôi,

từ một kẻ nóng tính, háo danh, thô thiển,

đến một người đắm chìm trong chiêm niệm về một tình yêu quá lớn,

tôi cũng chỉ xin mình được mãi mãi nhìn nhận

như người được Thầy Giêsu mến thương.

 

 Nguồn: công giáo.